木蘭花慢·酹清杯問水

宋代 吳文英
酹清杯問水,慣曾見、幾逢迎。自越棹輕飛,秋蓴歸後,杞菊荒荊。孤鳴。舞鷗慣下,又漁歌、忽斷晚煙生。雪浪閒銷釣石,冷楓頻落江汀。 長亭。春恨何窮,目易盡、酒微醒。悵斷魂西子,凌波去杳,環佩無聲。陰晴。最無定處,被浮雲、多翳鏡華明。向曉東風霽色,綠楊樓外山青。
lèi qīng bēi wèn shuǐ   guàn zēng jiàn féng yíng yuè zhào qīng fēi   qiū chún guī hòu   huāng jīng míng ōu guàn xià   yòu duàn wǎn yān shēng xuě làng xián xiāo diào shí   lěng fēng pín luò jiāng tīng
cháng tíng chūn hèn qióng   jǐn jiǔ wēi xǐng chàng duàn hún 西   líng yǎo   huán pèi shēng yīn qíng zuì dìng chǔ   bèi yún duō jìng huá míng xiàng xiǎo dōng fēng   yáng lóu wài shān qīng