木蘭花慢·東風吹霧雨

宋代 嚴仁
東風吹霧雨,更吹起、袷衣寒。正莽莽叢林,潭潭伐鼓,鬱郁焚蘭。闌干曲、多少意,看青煙如篆繞溪灣。桑柘綠陰猶薄,杏桃紅雨初翻。飛花片片走潺湲。問何日西還。嘆擾擾人生,紛紛離合,渺渺悲歡。想雲軿、何處也,對芳時、應只在人間。惆悵回紋錦字,斷腸斜日雲山。
dōng fēng chuī   gèng chuī jiá hán zhèng mǎng mǎng cóng lín   tán tán   fén lán lán gān duō shǎo   kàn qīng yān zhuàn rào wān sāng zhè yīn yóu báo   xìng táo hóng chū fān fēi huā piàn piàn zǒu chán yuán wèn 西 hái tàn rǎo rǎo rén shēng   fēn fēn   miǎo miǎo bēi huān xiǎng yún pēng 軿 chǔ   duì fāng shí yīng zhī zài rén jiān chóu chàng huí wén jǐn   duàn cháng xié yún shān