木蘭花慢·飽經霜古樹

宋代 佚名
飽經霜古樹,怕春寒、趁臘引青枝。逗一點陽和,隔年信息,遠報佳期。淒葩未容易吐,但凝酥半面點胭脂。山路相逢駐馬,暗香微染征衣。風前裊裊含情,雖不語、引長思。似怨感芳姿,山高水遠,折贈何遲。分明為傳驛使,寄一枝春色寫新詞。寄語市橋官柳,此先占了芳菲。
bǎo jīng shuāng shù   chūn hán chèn yǐn qīng zhī dòu diǎn yáng   nián xìn   yuǎn bào jiā wèi róng   dàn níng bàn miàn diǎn yān zhī shān xiāng féng zhù   àn xiāng wēi rǎn zhēng fēng qián niǎo niǎo hán qíng   suī yǐn cháng shì yuàn gǎn fāng 姿   shān gāo shuǐ yuǎn   zhé zèng chí fēn míng wèi chuán shǐ 使   zhī chūn xiě xīn shì qiáo guān liǔ   xiān zhàn le fāng fēi