暮角

宋代 劉敞
落日孤城閉,高風暮角愁。邊聲亂歸馬,物色向新秋。 尚有單于怨,仍傳出塞憂。時平翻感激,不語看層樓。
luò chéng   gāo fēng jiǎo chóu biān shēng luàn guī   xiàng xīn qiū    
shàng yǒu chán yuàn   réng chuán chū sài yōu shí píng fān gǎn   kàn céng lóu