木芙蓉

唐代 霍總
本自江湖遠,常開霜露餘。爭春候穠李,得水異紅蕖。 孤秀曾無偶,當門幸不鋤。誰能政搖落,繁彩照階除。
běn jiāng yuǎn   cháng kāi shuāng zhēng chūn hòu nóng   shuǐ hóng
xiù céng ǒu   dāng mén xìng chú shuí néng zhèng yáo luò   fán cǎi zhào jiē chú