暮登四安寺鐘樓寄裴十迪

唐代 杜甫
暮倚高樓對雪峰,僧來不語自鳴鐘。 孤城返照紅將斂,近市浮煙翠且重。 多病獨愁常闃寂,故人相見未從容。 知君苦思緣詩瘦,大向交遊萬事慵。
gāo lóu duì xuě fēng   sēng lái míng zhōng
chéng fǎn zhào hóng jiāng liǎn   jìn shì yān cuì qiě zhòng
duō bìng chóu cháng   rén xiàng jiàn wèi cóng róng
zhī jūn yuán shī shòu   xiàng jiāo yóu wàn shì yōng