牡丹落後有作

唐代 孫魴
未發先愁有一朝,如今零落更魂銷。青叢別後無多色, 紅線穿來已半焦。蓄恨綺羅猶眷眷,薄情蜂蝶去飄飄。 明年雖道還期在,爭奈憑欄乍寂寥。
wèi xiān chóu yǒu zhāo   jīn líng luò gèng hún xiāo qīng cóng bié hòu duō  
hóng xiàn chuān 穿 lái bàn jiāo hèn luó yóu juàn juàn   qíng fēng dié piāo piāo
míng nián suī dào hái zài   zhēng nài píng lán zhà liáo