牡丹和韻

宋代 蘇軾
光風為花好,奕奕弄清溫。 撩理鶯情趣,留連蝶夢魂。 飲酣浮倒暈,舞倦怯新翻。 水竹傍□意,明紅似故園。
guāng fēng wèi huā hǎo   nòng qīng wēn
liāo yīng qíng   liú lián dié mèng hún
yǐn hān dǎo yūn   juàn qiè xīn fān
shuǐ zhú bàng     míng hóng shì yuán