牡丹二首 其二

宋代 韓琦
青帝恩偏壓眾芳,獨將奇色寵花王。已推天下無雙艷,更占人間第一香。 欲比世終難類取,待開心始覺春長。不教四季呈妖麗,造化如何是主張。
qīng ēn piān zhòng fāng   jiāng chǒng huā wáng tuī tiān xià shuāng yàn gèng   zhàn rén jiān xiāng    
shì zhōng nán lèi   dài kāi xīn shǐ jué chūn zhǎng jiào chéng yāo zào   huà shì zhǔ zhāng