牡丹

唐代 李咸用
少見南人識,識來嗟復驚。始知春有色,不信爾無情。 恐是天地媚,暫隨雲雨生。緣何絕尤物,更可比妍明。
shǎo jiàn nán rén shí   shí lái jiē jīng shǐ zhī chūn yǒu   xìn ěr qíng
kǒng shì tiān mèi   zàn suí yún shēng yuán jué yóu   gèng yán míng