牡丹

宋代 施樞
天然貴格鎮群芳,細雨叢中試寶妝。 肯與亂紅爭國色,甘同柔綠挽春光。 玉闌倚困嬌無力,金鴨沉煙不敢香。 可惜承恩亭北賦,苦無妙語告君王。
tiān rán guì zhèn qún fāng   cóng zhōng shì bǎo zhuāng  
kěn luàn hóng zhēng guó   gān tóng róu wǎn chūn guāng  
lán kùn jiāo   jīn chén yān gǎn xiāng  
chéng ēn tíng běi   miào gào jūn wáng