牡丹

宋代 潘牥
為愛妖嬈惱病懷,翠屏錦幄護香荄。 真教花事從頭盡,卻把東風滿室開。 一縷暗藏金世界,千重高擁玉樓台。 螯湯池館依然在,遊子年年來不來。
wèi ài yāo ráo nǎo bìng huái   cuì píng jǐn xiāng gāi
zhēn jiào huā shì cóng tóu jǐn   què dōng fēng mǎn 滿 shì kāi
àn cáng jīn shì jiè   qiān zhòng gāo yōng lóu tái
áo tāng chí guǎn rán zài   yóu nián nián lái lái