牡丹

唐代 唐彥謙
真宰多情巧思新,固將能事送殘春。為云為雨徒虛語, 傾國傾城不在人。開日綺霞應失色,落時青帝合傷神。 嫦娥婺女曾相送,留下鴉黃作蕊塵。
zhēn zǎi duō qíng qiǎo xīn   jiāng néng shì sòng cán chūn wèi yún wéi  
qīng guó qīng chéng zài rén kāi xiá yīng shī   luò shí qīng shāng shén
cháng é céng xiāng sòng   liú xià huáng zuò ruǐ chén