牡丹

唐代 羅鄴
落盡春紅始著花,花時比屋事豪奢。 買栽池館恐無地,看到子孫能幾家。 門倚長衢攢繡轂,幄籠輕日護香霞。 歌鐘滿座爭歡賞,肯信流年鬢有華。
luò jǐn chūn hóng shǐ zhù huā   huā shí shì háo shē
mǎi zāi chí guǎn kǒng   kàn dào sūn néng jiā
mén cháng zǎn xiù   lóng qīng xiāng xiá
zhōng mǎn 滿 zuò zhēng huān shǎng   kěn xìn liú nián bìn yǒu huá