暮春有感

宋代 歐陽修
幽憂無以銷,春日靜愈長。 薰風入花骨,花枝午低昂。 往來採花蜂,清蜜未滿房。 春事已爛漫,落英漸飄揚。 蛺蝶無所為,飛飛助其忙。 啼鳥亦屢變,新音巧調篁。 遊絲最無事,百尺拖晴光。 天工施造化,萬物感春陽。 我獨不知春,久病臥空堂。 時節去莫挽,浩歌自成傷。
yōu yōu xiāo   chūn jìng zhǎng  
xūn fēng huā   huā zhī áng  
wǎng lái cǎi huā fēng   qīng wèi mǎn 滿 fáng  
chūn shì làn màn   luò yīng jiàn piāo yáng  
jiá dié suǒ wéi   fēi fēi zhù máng  
niǎo biàn   xīn yīn qiǎo diào 調 huáng  
yóu zuì shì   bǎi chǐ tuō qíng guāng  
tiān gōng shī zào huà   wàn gǎn chūn yáng  
zhī chūn   jiǔ bìng kōng táng  
shí jié wǎn   hào chéng shāng