暮春一首

宋代 劉克莊
謝館王亭安在哉,荒村亦自有池台。 苦嫌野蔓縈紆竹,甚愛殘花點綴苔。 老送病來推不得,歡隨春去挽難回。 未應寂寞無心賞,牆下葵榴次第開。
xiè guǎn wáng tíng ān zài zāi   huāng cūn yǒu chí tái
xián màn yíng zhú   shén ài cán huā diǎn zhuì tái
lǎo sòng bìng lái tuī   huān suí chūn wǎn nán huí
wèi yìng xīn shǎng   qiáng xià kuí liú kāi