暮春獨坐

明代 王洪
寂寂柴門野水濱,那堪獨坐對風塵。自慚白髮長為客,未信青春不負人。 鶯囀祗憐懷友切,雁稀誰與寄書頻。故鄉一望滄波闊,幽夢無端入紫宸。
chái mén shuǐ bīn   kān zuò duì fēng chén cán bái zhǎng wèi   wèi xìn qīng chūn rén
yīng zhuàn zhī lián huái yǒu qiè   yàn shuí shū pín xiāng wàng cāng kuò   yōu mèng duān chén