木哀十首 其八
煙籠弱柳淡飛寒,隔斷秋江漾碧瀾。月落夜空心自苦,風殘天老夢還單。
不如道蘊曾何愧,也似孟光久已安。今夕何期成千古,煙籠弱柳淡飛寒。
yān
煙
lóng
籠
ruò
弱
liǔ
柳
dàn
淡
fēi
飛
hán
寒
,
gé
隔
duàn
斷
qiū
秋
jiāng
江
yàng
漾
bì
碧
lán
瀾
yuè
。
luò
月
yè
落
kōng
夜
xīn
空
zì
心
kǔ
自
fēng
苦
,
cán
風
tiān
殘
lǎo
天
mèng
老
hái
夢
dān
還
單
。
bù
不
rú
如
dào
道
yùn
蘊
céng
曾
hé
何
kuì
愧
,
yě
也
sì
似
mèng
孟
guāng
光
jiǔ
久
yǐ
已
ān
安
jīn
。
xī
今
hé
夕
qī
何
chéng
期
qiān
成
gǔ
千
yān
古
,
lóng
煙
ruò
籠
liǔ
弱
dàn
柳
fēi
淡
hán
飛
寒
。