墨竹

宋代 秦觀
墨君颯颯風雨鳴,垂鸞舞鳳翻青綬。 一竿珍重幾百緡,奚啻渭川三萬畝。 金鏘玉戛空琴聲,婢行奴顏謝花柳。 得亭真從寂寞間,卓古高標壓群醜。 不須辨直致湘江,便覺滿窗涼意透。 挺然葉節抱風孤,頓應君子虛心受。 雷迸籜龍龍欲走,櫻筍紛紛徒適口。 破除肉味若聞韶,王猷笑詠還依舊。 藉檻湘陰淨簡書,接地春華幻塵垢。 佛手筆端別有神,往來平安報良友。 前時無偶後無繼,寄寶秘靈宜永久。
jūn fēng míng   chuí luán fèng fān qīng shòu  
gān 竿 zhēn zhòng bǎi mín   chì wèi chuān sān wàn  
jīn qiāng jiá kōng qín shēng   xíng yán xiè huā liǔ  
tíng zhēn cóng jiān   zhuó gāo biāo qún chǒu  
biàn zhí zhì xiāng jiāng   biàn 便 jué mǎn 滿 chuāng liáng tòu  
tǐng rán jié bào fēng   dùn yīng jūn xīn shòu  
léi bèng tuò lóng lóng zǒu   yīng sǔn fēn fēn shì kǒu  
chú ròu wèi ruò wén sháo   wáng yóu xiào yǒng hái jiù  
kǎn xiāng yīn jìng jiǎn shū   jiē chūn huā huàn chén gòu  
shǒu duān bié yǒu shén   wǎng lái píng ān bào liáng yǒu  
qián shí ǒu hòu   bǎo líng yǒng jiǔ