摸魚子·又孤吟

宋代 張炎
又孤吟、灞橋深雪,千山絕盡飛鳥。梅花也著東風笑,一夜瘦添多少。春悄悄。正斷夢愁詩,忘卻池塘草。前村路杳。看野水流冰,舟閒渡口,何必見安道。慵登眺。脈脈霏霏未了。寒威猶自清峭。終須幾日開晴去,無奈此時懷抱。空暗惱。料酒興歌情,未肯隨人老。惜花起早。拚醉□忘歸,接?更好,一笑任傾倒。
yòu yín qiáo shēn xuě   qiān shān jué jǐn fēi niǎo méi huā zhù dōng fēng xiào   shòu tiān duō shǎo chūn qiāo qiāo zhèng duàn mèng chóu shī   wàng què chí táng cǎo qián cūn yǎo kàn shuǐ liú bīng   zhōu xián kǒu   jiàn ān dào yōng dēng tiào fēi fēi wèi liǎo hán wēi yóu qīng qiào zhōng kāi qíng   nài shí huái bào kōng àn nǎo liào jiǔ xìng qíng   wèi kěn suí rén lǎo huā zǎo pàn zuì   wàng guī   jiē   ? gèng hǎo   xiào rèn qīng dǎo