摸魚子 謝念東先生惠藥

清代 曹貞吉
問先生、丹砂幾粒,是誰搓得如許。金膏九轉匆匆熟,吹落半天風雨。 顏可駐。君不見、淮王雞犬雲中去。且留小住。待紺發徐生,虬髯更紫,重覓玉京路。 人間世,只有鬚眉良苦。地黃蘿菔相誤。黑頭自笑渾無用,一任秋霜千縷。 飄弱絮。有多少、北邙年少無尋處。尻輪堪馭。縱親到神山,便能屈曲,俯首看人否。
wèn xiān sheng dān shā   shì shuí cuō jīn gāo jiǔ zhuàn cōng cōng shú   chuī luò bàn tiān fēng
yán zhù jūn jiàn huái wáng quǎn yún zhōng qiě liú xiǎo zhù dài gàn shēng   qiú rán gèng   zhòng jīng
rén jiān shì   zhǐ yǒu méi liáng huáng luó xiāng hēi tóu xiào hún yòng   rèn qiū shuāng qiān
piāo ruò yǒu duō shǎo běi máng nián shào xún chù kāo lún kān zòng qīn dào shén shān   biàn 便 néng   shǒu kàn rén fǒu