摸魚子 題王德璉山居圖

元代 邵亨貞
遍乾坤、好山無數,古來高隱能幾。相逢盡道林泉勝,無柰利名朝市。青嶂里。望曲徑深門,彷佛柴桑里。先生傲世。任短褐長*,清琴燭酒,占斷晉風致。疏林下,別有談玄塵尾。清風長滿窗幾。門剝啄何須問,應是采芝仙子。誰可比。已不減、當時雞犬空中起。留連晚計。盡穴石藏書,鋤雲種玉,千古有靈氣。
biàn qián kūn hǎo shān shù   lái gāo yǐn néng xiāng féng jǐn dào lín quán shèng   nài míng cháo shì qīng zhàng wàng jìng shēn mén   páng chái sāng xiān sheng ào shì rèn duǎn zhǎng     *, qīng qín zhú   jiǔ zhàn duàn jìn fēng zhì shū   lín xià bié yǒu tán xuán chén wěi qīng 滿 fēng zhǎng mǎn chuāng mén zhuó   wèn yìng shì cǎi zhī xiān shuí jiǎn dāng shí quǎn kōng zhōng liú lián wǎn jǐn   xué shí cáng shū   chú yún zhǒng qiān