摸魚兒·玉簾寒

宋代 王沂孫
玉簾寒、翠痕微斷,浮空清影零碎。碧芽也抱春洲怨,雙卷小緘芳字。還又似。系羅帶相思,幾點青鈿綴。吳中舊事。悵酪乳爭奇,鱸魚謾好,誰與共秋醉。 江湖興,昨夜西風又起。年年輕誤歸計。如今不怕歸無准,卻怕故人千里。何況是。正落日垂虹,怎賦登臨意。滄浪夢裡。縱一舸重遊,孤懷暗老,余恨渺煙水。
lián hán cuì hén wēi duàn   kōng qīng yǐng líng suì bào chūn zhōu yuàn   shuāng juǎn xiǎo jiān fāng hái yòu shì luó dài xiāng   diǎn qīng diàn zhuì zhōng jiù shì chàng lào zhēng   màn hǎo   shuí gòng qiū zuì
jiāng xīng   zuó 西 fēng yòu nián nián qīng guī jīn guī zhǔn   què rén qiān kuàng shì zhèng luò chuí hóng   zěn dēng lín cāng làng mèng zòng zhòng yóu   huái àn lǎo   hèn miǎo yān shuǐ