摸魚兒·又匆匆

宋代 劉將孫
又匆匆、一番元夕,無燈更愁風雨。人間天上無歸夢,惟有春來春去。愁不語。漫淚濕香綃,□草人何許。百年勝處。還更有琉璃,春棚月架,萬眼蝶羅否。 風流事,孤負後來兒女。可憐薄命三五。千金無買吳呆處,更說龍飛鳳舞。今又古。便剩有才情,無分登樓賦。春醪獨撫。也難覓阿瞞,肯容狂客,醉里試歌舞。
yòu cōng cōng fān yuán   dēng gèng chóu fēng rén jiān tiān shàng guī mèng   wéi yǒu chūn lái chūn chóu màn lèi shī xiāng xiāo     cǎo rén bǎi nián shèng chù hái gèng yǒu liú li   chūn péng yuè jià   wàn yǎn dié luó fǒu
fēng liú shì   hòu lái ér lián mìng sān qiān jīn mǎi dāi chù   gèng shuō lóng fēi fèng jīn yòu biàn 便 shèng yǒu cái qíng   fēn dēng lóu chūn láo nán ā mán   kěn róng kuáng   zuì shì