摸魚兒·掩朱弦

宋代 譚宣子
掩朱弦、住聽金縷。天涯同是羈旅。多情記把香羅袖,殘粉半黏荊樹。還信否。便忍道、石台暗寂春無主。分明間阻。那睡鴨噓雲,翔鴛溜月,此際更休語。 
 人間世,誰識緘愁最苦。輕帆重解煙雨。而今翻笑周郎誤。挑剔寒缸尋譜。游倦處。果因甚、亭亭瘦影如前度。無由寄與。待謝卻梅花,東風為我,吹夢過淮浦。
 
yǎn zhū xián zhù tīng jīn tiān tóng shì duō qíng xiāng luó xiù   cán fěn bàn nián jīng shù hái xìn fǒu biàn 便 rěn dào shí tái àn chūn zhǔ fēn míng jiàn shuì yún   xiáng yuān liū yuè   gēng xiū
  &   #   1   3   ; &# 13; rén   jiān shì shuí shí jiān chóu zuì qīng fān zhòng jiě yān ér jīn fān xiào zhōu láng tiāo hán gāng xún yóu juàn chù guǒ yīn shén tíng tíng shòu yǐng qián yóu dài xiè   què méi huā   dōng fēng wèi chuī   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;