摸魚兒·掩淒涼

宋代 程垓
掩淒涼、黃昏庭院,角聲何處嗚咽。矮窗曲屋風燈冷,還是苦寒時節。凝佇切。念翠被熏籠,夜夜成虛設。倚闌愁絕。聽鳳竹聲中,犀影帳外,簌簌釀寒輕雪。 傷心處,卻憶當年輕別。梅花滿院初發。吹香弄蕊無人見,惟有暮雲千疊。情未徹。又誰料而今,好夢分胡越。不堪重說。但記得當初,重門鎖處,猶有夜深月。
yǎn liáng huáng hūn tíng yuàn   jiǎo shēng chǔ ǎi chuāng fēng dēng lěng   hái shì hán shí jié níng zhù qiè niàn cuì bèi xūn lóng   chéng shè lán chóu jué tīng fèng zhú shēng zhōng   yǐng zhàng wài   niàng hán qīng xuě
shāng xīn chù   què dāng nián qīng bié méi huā mǎn 滿 yuàn chū chuī xiāng nòng ruǐ rén jiàn   wéi yǒu yún qiān dié qíng wèi chè yòu shéi liào ér jīn   hǎo mèng fēn yuè kān zhòng shuō dàn dàng chū   chóng mén suǒ chù   yóu yǒu shēn yuè