摸魚兒·醒復醒

宋代 劉辰翁
醒復醒、行吟澤畔,焉能忍此終古。招魂過海楓林暝,招得魂歸無處。朝又暮。但依舊,禁街人靜鼕鼕鼓。畫船沈雨。聽欸乃漁歌,興亡事遠,咽咽未能句。君且住。能歌吾不如汝。悠悠鼓枻而去。滄洲攬結芳成艾,喚作張三李五。羌自苦。更閒卻,玉堂端帖多多許。無人自語。把畫扇鸞邊,香羅雪底,題作午年午。
xǐng xǐng xíng yín pàn   yān néng rěn zhōng zhāo hún guò hǎi fēng lín míng   zhāo hún guī chǔ cháo yòu dàn jiù   jìn jiē rén jìng dōng dōng huà chuán shěn tīng ǎi nǎi   xīng wáng shì yuǎn   wèi néng jūn qiě zhù néng yōu yōu ér cāng zhōu lǎn jié fāng chéng ài   huàn zuò zhāng sān qiāng gèng xián què   táng duān tiē duō duō rén huà shàn luán biān   xiāng luó xuě   zuò nián