摸魚兒·洗芳林

宋代 王沂孫
洗芳林、夜來風雨。匆匆還送春去。方才送得春歸了,那又送君南浦。君聽取。怕此承、春歸也過吳中路。君行到處。便快折湖邊,千條翠柳,為我系春住。 
 春還住。休索吟春伴侶。殘花今已塵土。姑蘇台下煙波遠,西子近來何許。能喚否。又恐怕、殘春到了無憑據。煩君妙語。更為我將春,連花帶柳,寫入翠箋句。
 
fāng lín lái fēng cōng cōng hái sòng chūn fāng cái sòng chūn guī le   yòu sòng jūn nán jūn tīng chéng chūn guī guò zhōng jūn xíng dào chù biàn 便 kuài zhé biān   qiān tiáo cuì liǔ   wèi chūn zhù
  &   #   1   3   ; &# 13; chūn hái zhù xiū suǒ yín chūn bàn cán huā jīn chén tái xià yān   西 yuǎn jìn lái néng huàn fǒu yòu kǒng cán chūn dào liǎo píng fán jūn miào gèng wéi   jiāng chūn   lián huā dài liǔ xiě   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;