摸魚兒十首 其三

清代 李慈銘
正消魂、故園烽火,天涯猶惜春晚。客懷無賴尋花醉,寂寞自來僧院。 禪榻畔,但破帽、茸衫留得高陽伴。鳳城漸暖。任清磬聲邊,花開花落,容易鬢絲換。 江南恨,提起東風腸斷。馬頭飛絮零亂。王孫已是無歸路,說甚間關鶯燕。 花莫管,便唱煞、銅鞮那有金尊勸。飄零自怨。只倚遍欄干,長安芳草,依舊夕陽滿。
zhèng xiāo hún yuán fēng huǒ tiān   yóu chūn wǎn huái lài xún huā zuì   lái sēng yuàn      
chán pàn   dàn mào rōng shān liú gāo yáng bàn fèng chéng jiàn nuǎn rèn qīng qìng shēng biān huā kāi huā   luò róng bìn   huàn        
jiāng nán hèn   dōng fēng cháng duàn tóu fēi líng luàn wáng sūn shì guī shuō shén   jiān guān yīng yàn      
huā guǎn   biàn 便 chàng shā tóng yǒu jīn zūn quàn piāo líng yuàn zhǐ biàn lán gān cháng ān fāng   cǎo jiù   yáng mǎn       滿