摸魚兒十首 其七

清代 李慈銘
甚匆匆、一年春老,海棠開遍琳宇。廣庭十畝紅霞隊,交倚翠簾珠戶。 能幾度,消受得、金尊銀燭傷春句。畫欄斷處。有一樹垂楊,恰當花缺,為我盡情舞。 循流水,還憶舊徑行路。香車寶馬同駐。屧痕釵影分明在,偏是落英無數。 鶯燕去,只贏得、枝頭猶帶前年雨。閒愁漫訴。且再問荒園,綺窗塵網,剩有斷釵否。
shén cōng cōng nián chūn lǎo hǎi   táng kāi biàn lín guǎng tíng shí hóng xiá duì jiāo   cuì lián zhū      
néng   xiāo shòu jīn zūn yín zhú shāng chūn huà lán duàn chù yǒu shù chuí yáng qià dàng huā   quē wèi jìn   qíng        
xún liú shuǐ   hái jiù jìng xíng xiāng chē bǎo tóng zhù xiè hén chāi yǐng fēn míng zài piān shì   luò yīng shù      
yīng yàn   zhǐ yíng de zhī tóu yóu dài qián nián xián chóu màn qiě zài wèn huāng yuán chuāng chén   wǎng shèng yǒu duàn   chāi fǒu