摸魚兒十首 其八

清代 李慈銘
最消魂、綺叢蘭芷,東風都化紅豆。暮江蕭瑟彈來慣,終古楚天長瘦。 三峽口,更禁得、深篁正日啼猿狖。清吟曼奏。擬喚起湘靈,大招騷屈,同聽玉龍吼。 長安邸,汗漫相逢杯酒。淚痕仍滿衫袖。蘋花老盡春波綠,盪得遠峰眉皺。 君怨否。君不見、天涯芳草今依舊。玉驄去又。休更譜商音,吹成恨雨,濕遍薊門柳。
zuì xiāo hún cóng lán zhǐ dōng   fēng dōu huà hóng dòu jiāng xiāo dàn lái guàn zhōng   chǔ tiān cháng shòu      
sān xiá kǒu   gèng jīn de shēn huáng zhèng yuán yòu qīng yín màn zòu huàn xiāng líng zhāo sāo   tóng tīng   lóng hǒu        
cháng ān   hàn màn xiāng féng bēi jiǔ lèi hén réng mǎn shān 滿 xiù píng huā lǎo jìn chūn dàng   yuǎn fēng méi zhòu      
jūn yuàn fǒu jūn jiàn tiān fāng cǎo jīn jiù cōng yòu xiū gèng shāng yīn chuī chéng hèn   shī biàn mén   liǔ