摸魚兒 其七

明代 王夫之
向蒼崖、蓬聲吹裂,斜陽一片危岸。江流北瀉雁南征,洞裡春光無算。 星燦爛。都應是、雲中劍舞珠光按。花蹊棋館。留滿地蒼苔,數峰煙樹,擲與人間看。 仙戶啟,石乳倒垂銀蒜。空山翠杳天半。百花橋阻玉壺遠,誰倩鴛鴦抵喚。 君莫嘆。君不見、彤雲故鎖三山斷。罡風吹散。想華表鶴歸,天台人返,怕見人民換。
xiàng cāng péng shēng chuī liè xié   yáng piàn wēi àn jiāng liú běi xiè yàn nán zhēng dòng   chūn guāng suàn      
xīng càn làn dōu yìng shì yún zhōng jiàn zhū guāng àn huā guǎn liú mǎn cāng tái shù 滿 fēng yān shù   zhì rén jiān   kàn          
xiān   shí dǎo chuí yín suàn kōng shān cuì yǎo tiān bàn bǎi huā qiáo yuǎn shuí qiàn   yuān yāng huàn      
jūn tàn jūn jiàn tóng yún suǒ sān shān duàn gāng fēng chuī sàn xiǎng huá biǎo guī tiān tāi rén fǎn   jiàn rén mín   huàn