摸魚兒 海棠

宋代 劉克莊
甚春來、冷煙淒雨,朝朝遲了芳信。驀然作暖晴三日,又覺萬姝嬌困。霜點鬢。潘令老,年年不帶看花分。才情減盡。悵玉局飛仙,石湖絕筆,孤負這風韻。傾城色,懊惱佳人薄命。牆頭岑寂誰問。東風日暮無聊賴,吹得胭脂成粉。君細認。花共酒,古來二事天尤吝。年光去迅。漫綠葉成陰,青苔滿地,做得異時恨。
shén chūn lái lěng yān   zhāo zhāo chí le fāng xìn rán zuò nuǎn qíng sān   yòu jué wàn shū jiāo kùn shuāng diǎn bìn pān lìng lǎo   nián nián dài kàn huā fēn cái qíng jiǎn jǐn chàng fēi xiān   shí jué   zhè fēng yùn qīng chéng   ào nǎo jiā rén mìng qiáng tóu cén shuí wèn dōng fēng liáo lài   chuī yān zhī chéng fěn jūn rèn huā gòng jiǔ   lái èr shì tiān yóu lìn nián guāng xùn màn chéng yīn   qīng tái mǎn 滿   zuò shí hèn