摸魚兒·過重陽

宋代 陳允平
過重陽、晚香猶耐,江城風露初峭。梅花已索巡檐笑,春入數枝紅小。寒恁早。正簾卷蒼雲,和氣生芝草。金虬篆裊。喜人樂豐年,波澄瀚海,星斗煥牙纛。家山近,游宴十洲三島。石橋詩思頻繞。朱顏白髮神仙樣,誰信玉關人老。春漸好。望閶闔天低,咫尺瞻黃道。祥雲縹緲。看柳色沙堤,鶯聲禁輦,鳴佩鳳池曉。
guò chóng yáng wǎn xiāng yóu nài   jiāng chéng fēng chū qiào méi huā suǒ xún yán xiào   chūn shù zhī hóng xiǎo hán nèn zǎo zhèng lián juǎn cāng yún   shēng zhī cǎo jīn qiú zhuàn niǎo rén fēng nián   chéng hàn hǎi   xīng dǒu huàn dào jiā shān jìn   yóu yàn shí zhōu sān dǎo shí qiáo shī pín rào zhū yán bái shén xiān yàng   shuí xìn guān rén lǎo chūn jiàn hǎo wàng chāng tiān   zhǐ chǐ zhān huáng dào xiáng yún piāo miǎo kàn liǔ shā   yīng shēng jìn niǎn   míng pèi fèng chí xiǎo