摸魚兒·古城陰

宋代 趙以夫
古城陰、一川新浸,天然塵外幽絕。誰家幻出千機錦,疑是蕊仙雲織。環燕席。便縱有萬花,此際無顏色。清風兩腋。炯玉樹森前,碧筒滿注,共作醉鄉客。 
 長堤路,還憶西湖景物。遊船曾點空碧。當時總負凌雲氣,俯仰頓成今昔。愁易極。更對景銷凝,悵望天西北。歸來日夕。但展轉無眠,風欞水館,冷浸五更月。
 
chéng yīn chuān xīn jìn   tiān rán chén wài yōu jué shuí jiā huàn chū qiān jǐn   shì ruǐ xiān yún zhī huán yàn biàn 便 zòng yǒu wàn huā   yán qīng fēng liǎng jiǒng shù sēn qián   tǒng mǎn 滿 zhù   gòng zuò zuì xiāng
  &   #   1   3   ; &# 13; zhǎng   西 hái jǐng yóu chuán céng diǎn kōng dāng shí zǒng   líng yún yǎng dùn chéng jīn chóu gèng   duì jǐng xiāo níng 西 chàng wàng tiān běi guī lái   dàn zhǎn zhuǎn   mián fēng líng shuǐ guǎn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;