摸魚兒(重九)

宋代 秦觀
傍湖濱、幾椽茅屋,依然又過重九。煙波望斷無人見,惟有風吹疏柳。凝思久。向此際,寒雲滿目空搔首。何人送酒。但一曲溪流,數枝野菊,自把唾壺叩。 休株守。塵世難逢笑口。青春過了難又。一年好景真須記,橘綠橙黃時候。君念否。最可惜,霜天閒卻傳杯手。鷗朋鷺友。聊摘取茱萸,殷勤插鬢,香霧滿衫袖。
bàng bīn chuán máo   rán yòu guò chóng jiǔ yān wàng duàn rén jiàn   wéi yǒu fēng chuī shū liǔ níng jiǔ xiàng   hán yún mǎn 滿 kōng sāo shǒu rén sòng jiǔ dàn liú   shù zhī   tuò kòu
xiū zhū shǒu chén shì nán féng xiào kǒu qīng chūn guò le nán yòu nián hǎo jǐng zhēn   chéng huáng shí hou jūn niàn fǒu zuì   shuāng tiān xián què chuán bēi shǒu ōu péng yǒu liáo zhāi zhū   yīn qín chā bìn   xiāng mǎn 滿 shān xiù