摸魚兒 寶祐甲寅春賦

宋代 柴望
這情懷、怎生消遣。思量只是悽怨。一春長為花和柳,風雨又還零亂。 君試看。便杜牧風流,也則腸先斷。更深漏短。更聽得杜宇,一聲聲切,流水畫橋畔。 人間世,本只陰晴易換。斜陽衰草何限。悲歡畢竟年年事,千古漫嗟修短。 無處問。是閒倚簾櫳,盡日厭厭悶。浮名盡懶。但笑拍闌干,連呼大白,心事付歸燕。
zhè qíng huái zěn shēng xiāo qiǎn liáng zhǐ shì yuàn chūn zhǎng wèi huā liǔ fēng yòu   hái líng luàn        
jūn shì kàn biàn 便 fēng liú   cháng xiān duàn gēng shēn lòu duǎn gèng tīng shēng shēng   qiè liú shuǐ huà   qiáo pàn        
rén jiān shì   běn zhǐ yīn qíng huàn xié yáng shuāi cǎo xiàn bēi huān jìng nián nián shì qiān   màn jiē xiū duǎn      
chǔ wèn shì xián lián lóng jìn   yān yān mèn míng jǐn lǎn dàn xiào pāi lán gān lián   bái xīn shì   guī yàn