摸魚兒

元代 許有壬
自簫韶九成來後,岐山猶是隆古。嬴顛劉蹶相枕藉,幾度狸號鰍舞。 堪笑處。又蕞爾鐘山,一霎神光吐。鶴汀鳧渚。問吳德何徵,紫霄輕下,天意竟誰許。 江山好,老子狂今箕踞。千年考信無據。多情只有秦淮月,還照故宮焦土。 昏復曙。漫寒暑悠悠,老盡梧桐樹。從今記取。看阿閣成巢,朝陽應瑞,椽筆為君賦。
xiāo sháo jiǔ chéng lái hòu   shān yóu shì lóng yíng diān liú jué xiāng zhěn jiè   hào qiū    
kān xiào chù yòu zuì ěr zhōng shān   shà shén guāng tīng zhǔ wèn zhēng xiāo qīng   xià tiān jìng   shuí        
jiāng shān hǎo   lǎo zi kuáng jīn qiān nián kǎo xìn duō qíng zhǐ yǒu qín huái yuè hái zhào   gōng jiāo      
hūn shǔ màn hán shǔ yōu yōu lǎo   jìn tóng shù cóng jīn kàn ā chéng cháo zhāo yáng yìng   ruì chuán wèi   jūn