摸魚兒

宋代 黃垍
惜春歸、送春惟有,亂紅撲蔌如雨。亂紅也怨春狼藉,_得淚痕無數,腸斷處。更喚起、瓊鵲催髮長亭路。征鞍難駐。但脈脈含顰,嗔人底事,剛愛逐春去。 闌干憑,芳草斜陽凝佇。愁連滿眼煙樹。_松不理金釵溜,鸞鏡一奩香霧。花誰主。悵□□、玉容寂寞春知否。單衣懶御。任門外東風,流鶯聲里,盡日攪飛絮。
chūn guī sòng chūn wéi yǒu   luàn hóng luàn hóng yuàn chūn láng     _ ,_ lèi hén   shù cháng duàn chù gèng huàn qióng què cuī cháng tíng zhēng ān nán zhù dàn   hán pín chēn   rén shì gāng ài
lán gān píng   fāng cǎo xié yáng níng zhù chóu lián mǎn 滿 yǎn yān shù 。_   _ sōng jīn chāi liū   luán jìng lián xiāng huā shuí zhǔ chàng     róng chūn zhī fǒu dān lǎn rèn mén wài dōng fēng   liú yīng shēng   jìn jiǎo fēi