摸魚兒

宋代 姜夔
猷露坐月飲,戲吟此曲,蓋欲一洗鈿合金釵之塵。他日野處見之,甚為予擊節也 向秋來、漸疏班扇,雨聲時過金井。堂虛已放新涼入,湘竹最宜欹枕。閒記省。又還是、斜河舊約今再整。天風夜冷。自織錦人歸,乘槎客去,此意有誰領。 空贏得,今古三星炯炯。銀波相望千頃。柳州老矣猶兒戲,瓜果為伊三請。雲路迥。漫說道、年年野鵲曾並影。無人與問。但濁酒相呼,疏簾自卷,微月照清飲。
yóu zuò yuè yǐn   yín   gài diàn jīn chāi zhī chén chǔ jiàn zhī   shèn wéi jié
xiàng qiū lái jiàn shū bān shàn   shēng shí guò jīn jǐng táng fàng xīn liáng   xiāng zhú zuì zhěn xián shěng yòu hái shì xié jiù yuē jīn zài zhěng tiān fēng lěng zhī jǐn rén guī   chéng chá   yǒu shuí lǐng
kōng yíng de   jīn sān xīng jiǒng jiǒng yín xiāng wàng qiān qǐng liǔ zhōu lǎo yóu ér   guā guǒ wèi sān qǐng yún jiǒng màn shuō dào nián nián què céng bìng yǐng rén wèn dàn zhuó jiǔ xiāng   shū lián juǎn   wēi yuè zhào qīng yǐn