摸魚兒

清代 龔自珍
數東南、千岩萬壑,君家第一奇秀。雲消縹緲峰巒下,閒鎖春寒十畝。 春乍漏。有樵笛來時,報道燕支透。花肥雪瘦。向寂寂空青,潺潺古碧,鐵干夜龍吼。 幽人喜,扶杖欣然而走。酒神今日完否。山妻妝罷渾無事,供佛瓶中空久。 枝在手。好贈是、蘆簾紙閣歸來守。寒圖寫就。看畫稿奴偷,詞腔婢倚,清夢不僝僽。
shù dōng nán qiān yán wàn   jūn jiā xiù yún xiāo piāo miǎo fēng luán xià   xián suǒ chūn hán shí
chūn zhà lòu yǒu qiáo lái shí   bào dào yàn zhī tòu huā féi xuě shòu xiàng kōng qīng   chán chán   tiě gàn lóng hǒu
yōu rén   zhàng xīn rán ér zǒu jiǔ shén jīn wán fǒu shān zhuāng hún shì   gòng píng zhōng kōng jiǔ
zhī zài shǒu hǎo zèng shì lián zhǐ guī lái shǒu hán xiě jiù kàn huà gǎo 稿 tōu   qiāng   qīng mèng chán zhòu