摸魚兒

宋代 趙善括
被楊花、帶將春去,飄揚一路無定。滿庭綠蔭絲千尺,枝上舊香吹盡。幽夢醒。對晚色、鞦韆院落人初靜。柔條弄影。奈翦翦輕風,冥冥細雨,惹起萬千恨。 雲山路,休躡高樓獨憑。楚天一抹煙暝。嬌鶯百轉飛鳩去,何處可尋芳信。心自省。念咫尺、青樓應怪人薄_。歸期將近。料喜鵲先知,飛來報了,日日倚門等。
bèi yáng huā dài jiāng chūn   piāo yáng dìng mǎn 滿 tíng yìn qiān chǐ   zhī shàng jiù xiāng chuī jǐn yōu mèng xǐng duì wǎn qiū qiān yuàn luò rén chū jìng róu tiáo nòng yǐng nài jiǎn jiǎn qīng fēng   míng míng   wàn qiān hèn
yún shān   xiū niè gāo lóu píng chǔ tiān yān míng jiāo yīng bǎi zhuǎn fēi jiū   chǔ xún fāng xìn xīn xǐng niàn zhǐ chǐ qīng lóu yīng guài rén báo   _ _。 guī jiāng jìn liào què xiān zhī   fēi lái bào le   mén děng