驀山溪 中秋後三日,夜風大作,林聲如怒濤

宋代 蔡松年
絕。客懷展轉不能寐,因借浩然韻作此霜林萬籟,秋滿人間世。客子舊山心,誤西風、悲號澗水。茅檐夜久,仍送雨疏疏,焚香坐,對床眠,多少閒滋味。釣舡篷底,閒殺煙蓑輩。老眼倦紛華,宦情與、秋光似紙。幽棲歸去,梧影小樓寒,看山眼,打窗聲,莫放頹然醉。
jué huái zhǎn zhuǎn néng mèi   yīn jiè hào rán yùn zuò shuāng lín wàn lài   qiū mǎn 滿 rén jiān shì jiù shān xīn   西 fēng bēi hào jiàn shuǐ máo yán jiǔ   réng sòng shū shū   fén xiāng zuò   duì chuáng mián   duō shǎo xián wèi diào chuán péng   xián shā yān suō bèi lǎo yǎn juàn fēn huá   huàn qíng qiū guāng shì zhǐ yōu guī   yǐng xiǎo lóu hán   kàn shān yǎn   chuāng shēng   fàng tuí rán zuì