驀山溪·與鷗為客

宋代 姜夔
與鷗為客。綠野留吟屐。兩行柳垂陰,是當日、仙翁手植。一亭寂寞。煙外帶愁橫,荷苒苒,展涼雲,橫臥虹千尺。 才因老盡,秀句君休覓。萬綠正迷人,更愁入、山陽夜笛。百年心事,惟有玉闌知,吟未了,放船回,月下空相憶。
ōu wèi liú yín liǎng xíng liǔ chuí yīn   shì dāng xiān wēng shǒu zhí tíng yān wài dài chóu héng   rǎn rǎn   zhǎn liáng yún   héng hóng qiān chǐ
cái yīn lǎo jìn   xiù jūn xiū wàn zhèng rén   gèng chóu shān yáng bǎi nián xīn shì   wéi yǒu lán zhī   yín wèi liǎo   fàng chuán huí   yuè xià kōng xiāng