驀山溪·一年春事

宋代 葉夢得
一年春事,常恨風和雨。趁取未殘時,醉花前、春應相許。山公倒載,日暮習池回,問東風,春知否,莫道空歸去。滿城歌吹,也似春和豫。爭笑使君狂,占風光、不教飛絮。明朝酒醒,滿地落殘紅,唱新詞,追好景,猶有君收聚。
nián chūn shì   cháng hèn fēng chèn wèi cán shí   zuì huā qián chūn yīng xiāng shān gōng dǎo zǎi   chí huí   wèn dōng fēng   chūn zhī fǒu   dào kōng guī mǎn 滿 chéng chuī   chūn zhēng xiào shǐ 使 jūn kuáng   zhàn fēng guāng jiào fēi míng cháo jiǔ xǐng   mǎn 滿 luò cán hóng   chàng xīn   zhuī hǎo jǐng   yóu yǒu jūn shōu