驀山溪(憶古人詩云「滿城風雨近重陽」因成此詞)

宋代 趙長卿
滿城風雨,又是重陽近。黃菊媚清秋,倚東籬、商量開盡。紅萸白酒,景物一年年,人漸遠,夢還稀,贏得無窮恨。 釵分鏡破,一一關方寸。強醉欲消除,醉魂醒、淒涼越悶。鴛鴦宿債,償了惡因緣,當時事,只今愁,斑盡安仁鬢。
mǎn 滿 chéng fēng   yòu shì chóng yáng jìn huáng mèi qīng qiū   dōng shāng liáng kāi jǐn hóng bái jiǔ   jǐng nián nián   rén jiàn yuǎn   mèng hái   yíng de qióng hèn
chāi fēn jìng   guān fāng cùn qiáng zuì xiāo chú   zuì hún xǐng liáng yuè mèn yuān yāng 宿 zhài   cháng le è yīn yuán   dāng shí shì   zhī jīn chóu   bān jǐn ān rén bìn