驀山溪·晚來寒甚

宋代 李之儀
晚來寒甚,密雪穿庭戶。如在廣寒宮,驚滿目、瑤林瓊樹。佳人乘興,應是得歡多,泛新聲,催金盞,別有留心處。爭知這裡,沒個人言語。撥盡火邊灰,攪愁腸、飛花舞絮。憑誰子細,說與此時情,歡暫歇,酒微醺,還解相思否。
wǎn lái hán shén   xuě chuān 穿 tíng zài guǎng hán gōng   jīng mǎn 滿 yáo lín qióng shù jiā rén chéng xìng   yìng shì huān duō   fàn xīn shēng   cuī jīn zhǎn   bié yǒu liú xīn chù zhēng zhī zhè   méi rén yán jǐn huǒ biān huī   jiǎo chóu cháng fēi huā píng shuí   shuō shí qíng   huān zàn xiē   jiǔ wēi xūn   hái jiě xiāng fǒu