驀山溪(春晴)

宋代 黃庭堅
朝來風日,陡覺春衫便。翠柳艷明眉,戲鞦韆、誰家倩盼。煙勻露洗,草色媚橫塘,平沙軟。雕輪轉。行樂聞弦管。追思年少,走馬尋芳伴。一醉幾纏頭,過揚州、珠簾盡卷。而今老矣,花似霧中看,歡喜淺。天涯遠。信馬歸來晚。
zhāo lái fēng   dǒu jué chūn shān biàn 便 cuì liǔ yàn míng méi   qiū qiān shuí jiā qiàn pàn yān yún   cǎo mèi héng táng   píng shā ruǎn diāo lún zhuàn xíng wén xián guǎn zhuī nián shào   zǒu xún fāng bàn zuì chán tóu   guò yáng zhōu zhū lián jǐn juǎn ér jīn lǎo   huā shì zhōng kàn   huān qiǎn tiān yuǎn xìn guī lái wǎn