驀山溪

宋代 蔡松年
清明綠野,玉色明春酒。燕地雪如沙,為喚起、斗南溫秀。 鬢絲禪榻,夢覺古揚州,瑤台路,返魂香,好在啼妝瘦。 春前入眼,似是章台柳。欲典鷫鸘裘,誤金車、香迎馬首。 綠陰青子,後日便東風,鞦韆散,莫寒生,月到西廂後。
qīng míng   míng chūn jiǔ yàn xuě shā   wèi huàn dǒu nán wēn xiù
bìn chán   mèng jué yáng zhōu   yáo tái   fǎn hún xiāng   hǎo zài zhuāng shòu
chūn qián yǎn   shì shì zhāng tái liǔ diǎn shuāng qiú   jīn chē xiāng yíng shǒu
yīn qīng   hòu biàn 便 dōng fēng   qiū qiān sàn   hán shēng   yuè dào 西 xiāng hòu