驀山溪

宋代 鄭域
嫣然一笑,風味人間沒,來自廣寒宮。直偷得、天香入骨。軟金縷屑,點綴碧瓊枝,花藏葉,葉籠花,剛被風吹拂。 道人衾帳,不用沉煙熨。插滿枕屏山,覺身在、藍橋仙窟。一觴一詠,消得九秋愁,籬邊菊,畹中蘭,甘避芳塵不。
yān rán xiào   fēng wèi rén jiān méi   lái guǎng hán gōng zhí tōu tiān xiāng ruǎn jīn xiè   diǎn zhuì qióng zhī   huā cáng   lóng huā   gāng bèi fēng chuī
dào rén qīn zhàng   yòng chén yān yùn chā mǎn 滿 zhěn píng shān   jué shēn zài lán qiáo xiān shāng yǒng   xiāo de jiǔ qiū chóu   biān   wǎn zhōng lán   gān fāng chén